Thứ năm, ngày 29 tháng mười năm 2009

Điểm tin 27-28/10/09

'Người hùng' của biển bán tàu lên bờ chịu cảnh trắng tay: “Chỉ trong năm 2009, tàu của anh đã 2 lần bị những kẻ vũ trang trên đảo Hoàng Sa tấn công cướp tài sản và đánh đập”, những kẻ này là ai vậy ta? Nhu và cương trong quan hệ Việt - Trung. 'Lập dân quân tự vệ biển để giữ chủ quyền biển đảo'. Nhà báo sinh ra để hỏi. Trâng tráo như Vedan. Sốc!

"Người ta tng hăng hái đ ngh v Hà Ni hình nm đm". “Nguyên nhân nằm ở những chỗ cao hơn, những người vạch đường đi nước bước cho đất nước, những người có quyền lực và trách nhiệm sắp xếp công việc và nhân sự”. Thể chế mạnh, minh bạch để chuyển đổi. Vedan được vinh danh: Đùa dai! Nhầm lẫn hay dối trá? Vợ chồng “Chè năm cực”.

Danh họa Bùi Xuân Phái trong mắt con trai: "Mình muốn thấy một bức tranh thật xấu, xấu kinh người, nhưng chưa gặp thấy bao giờ" . Nhà thơ Lê Huy Mậu: Tương lai văn học nằm ở thế hệ trẻ. Bỏ sót vài “nhân tài” là chuyện bình thường. Làm người Việt Nam. Đìu hiu 'cải lương miền Bắc'. Củ Chi bị đào hầm.

Cho con học trường quốc tế - Kỳ 1: Đầu tư tiền tỉ để chuẩn bị du học: học trường quốc tế hay không, đau đầu gớm nhỉ. Phản biện các góc nhìn khác nhau về GD Việt Nam. 'Giải thể trường đại học phải có quy trình' .

Monotheism. A flash from the early Universe. Brain scanners can tell what you're thinking about. Eight myths that could endanger your life.

Thứ tư, ngày 28 tháng mười năm 2009

Không ai dạy tôi ước mơ

(Tít do Tòa soạn đặt. Phần giới thiệu của Tòa soạn hơi quá, làm tui thấy... ngại làm sao ý)


(26/10/2009) (SVVN) TS Giáp Văn Dương (Khoa Hoá, Đại học Liverpool) là cái tên khiến cho nhiều sinh viên người Việt đang theo học ở Anh luôn cảm thấy tự hào.


TRƯỞNG THÀNH TỪ… KHÔNG ƯỚC MƠ

Anh có thể mô tả qua công việc của mình?

Tôi nghiên cứu các loại vật liệu mới, như các hạt nano từ nhằm ứng dụng cho lĩnh vực y-sinh học, hoặc các loại vật liệu mới đa chức năng, có thể thay thế những vật liệu cũ đắt đỏ, độc hại hoặc đơn giản là để hiểu thêm một tính chất mới.

Ước mơ lớn nhất của anh hồi nhỏ là gì?

Thật xấu hổ khi phải nói là hồi nhỏ tôi không có ước mơ. Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nơi đó mọi người thường chỉ chăm chú làm việc đồng áng, mùa vụ từ sáng sớm đến tối mịt mà quên mất những ước mơ. Tôi cũng vậy, như cây lúa, đến ngày đến tháng thì làm đòng, trổ bông. Hết phổ thông, tôi vào đại học.

Vậy động lực nào để một thanh niên nông thôn vượt từ tư duy "lũy tre làng" sang "tư duy toàn cầu"?

Thực sự, ban đầu là do mình tò mò. Tò mò muốn biết thế giới bên ngoài Việt Nam họ sống và làm việc thế nào. Sau đó là do nhu cầu, tôi nghĩ mình cần phải thay đổi từ tư duy Việt Nam, không phải là tư duy sau lũy tre làng, sang tư duy toàn cầu.

Muốn thành công, ít nhất cũng phải ngang bằng ở mức độ tư duy so với bên ngoài. Nếu thua ở ngay khâu tư duy, khâu lên kế hoạch, thì thất bại là chắc chắn.

Từ khi nào anh nghĩ đến chuyện đến làm việc ở một trường đại học quốc tế như Đại học Liverpool?

Từ năm 2006, sau khi tôi bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đại học Công nghệ Vienna (Áo). Tôi muốn hoàn thiện thêm kỹ năng nghiên cứu, và muốn xem nghiên cứu trong các trường đại học Anh khác với các nước khác, cụ thể là Việt Nam, Hàn Quốc và Áo (những nơi tôi đã theo học và làm việc) như thế nào.

Tôi cũng muốn trực tiếp tìm hiểu thêm hệ thống giáo dục Anh, vì thời gian đào tạo ngắn, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng, và thu hút một lượng sinh viên quốc tế khổng lồ đến du học. Tôi quan tâm đến giáo dục, nên muốn tìm hiểu và trực tiếp trải nghiệm nhiều nền giáo dục khác.

Tại sao hồi sinh viên anh lại chọn và theo đuổi ngành Hóa học?

Tôi chọn ngành Hóa dầu của Bách khoa vì ngày đó cả nước đang hồ hởi với dự án xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất. Nhưng do việc xây dựng chậm tiến độ, nhà máy hoàn thành sau khi tôi ra trường được mười năm.

Ngần đó thời gian đủ để đưa tôi sang học và làm việc ở những ngành khác như Vật lý, Công nghệ nano, nên hiện giờ, tôi làm lĩnh vực liên ngành, chứ không chỉ thuần túy là Hóa học.

Theo anh, sự chọn ngành nghề thời đại học có ảnh hưởng đến sự thành đạt của một người không?

Ban đầu thì có, nhưng càng về sau sự ảnh hưởng càng ít. Người ta sẽ dần dần trở về với điều mình thực sự đam mê. Sự thành công suy cho cùng là kết quả của một sự phấn đấu lâu dài chứ không phải là sự lựa chọn một vài bước đi ban đầu nào đó.

Nếu đi sai những bước ban đầu, hãy dũng cảm rẽ sang đường khác, con đường mà mình mong muốn, càng sớm càng tốt.

Như anh nói ở trên, hồi nhỏ anh không có ước mơ. Vậy điều gì là quan trọng nhất để một người trẻ (như anh) có thể thành công?

Đó là phải có một nền tảng văn hóa tốt, sáng tạo, giao tiếp hiệu quả và bước đi không ngừng. Nền tảng văn hóa tốt, bao gồm cả nền tảng giáo dục, làm cho mình cảm thấy tự tin, vững vàng ở tất cả mọi nơi.

Sáng tạo là con đường đi đến thành công trong sự cạnh tranh gay gắt hiện nay. Còn giao tiếp hiệu quả và bước đi không ngừng giúp cho những kế hoạch và dự định trở thành hiện thực.

Ngoài chuyên môn, anh còn quan tâm đến lĩnh vực nào?

Giáo dục, văn hóa và chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Vì tôi cho rằng, nâng cao chất lượng giáo dục là con đường duy nhất để Việt Nam có thể phát triển nhanh và bền vững.

Giữ vững bản sắc văn hóa là cách duy nhất để giữ cho dân tộc trường tồn, không bị đồng hóa, nhất là trong thời đại toàn cầu hóa và Internet, sự xâm thực của văn hóa lạ, văn hóa ngoại lai đang trở nên báo động, đe dọa nghiêm trọng văn hóa Việt.

Còn chủ quyền biển đảo là thiêng liêng ngàn đời của cha ông truyền lại, cần phải gìn giữ.

ĐIỀU QUAN TRỌNG ĐỂ THÀNH CÔNG

Anh có kinh nghiệm gì chia sẻ với các bạn sinh viên trẻ?

Hãy chọn một thứ mình thực sự đam mê, có thể chìm đắm với nó, kiên nhẫn với nó, hiểu nó thật kỹ và tìm cách đi qua những giới hạn mà người khác đã đạt được bằng sự sáng tạo và cần mẫn của chính mình.

Triết lý sống mà anh đang theo đuổi là...?

Đơn giản, hoàn hảo và đẹp ở mức cao nhất có thể. Đơn giản làm cho cuộc sống dễ chịu hơn. Ước vọng hoàn hảo làm cho người ta phải phấn đấu. Còn đẹp làm cho người ta thấy yêu và nhân ái với cuộc sống này hơn.

tai mot trang trai trong da^u o Anh.jpg

Nếu có một ước muốn trở thành sự thật, anh sẽ chọn điều nào trong những điều sau:

A) Đoạt giải Nobel Hóa học 2015.

B) Nhận một lời mời hấp dẫn từ Bộ GD&ĐT Việt Nam đảm trách một cương vị rất quan trọng.

C) Một giảng viên bình thường ở một trường đại học ở Việt Nam, nhưng chế độ đãi ngộ xứng đáng.

D) Một doanh nhân giàu có số 1 châu Á.

Tôi không chọn điều nào cả, bởi tất cả những điều đó đều là những thứ viển vông. Hồi nhỏ, tôi không có ước mơ vì không ai dạy tôi ước mơ. Giờ thì tôi biết, nên ước mơ những điều có thể thực hiện được. Vì nếu không, sẽ phí hoài thời gian và năng lượng vào những mơ ước viển vông.

Nobel vào năm 2015 là một điều không tưởng với bất cứ người Việt Nam nào. Việt Nam cần hàng chục năm, thậm chí lâu hơn nữa, để có thể chạm tay vào giải Nobel.

Một lời mời hấp dẫn từ Bộ GD& ĐT hoặc một giảng viên bình thường nhưng chế độ đãi ngộ xứng đáng chắc chắn cũng không xảy đến trong hoàn cảnh hiện nay.

Còn doanh nhân số 1 châu Á, điều này hấp dẫn, nhưng tôi không có ý định theo đuổi con đường kinh doanh, nên nó nằm ngoài dự định của tôi.

Vậy nếu được chọn một điều gì đó, anh sẽ...?

Có thật nhiều bạn trẻ tham gia vào dự án Tri Thức Mở mà tôi sáng lập: biên dịch tài liệu các khóa học của các trường đại học hàng đầu thế giới ra tiếng Việt. Hiện tại, chúng tôi đang rất thiếu người. Hãy tham gia và chung tay cùng chúng tôi.

Điều gì khiến anh tồn tại và khẳng định bản thân?

Một nền tảng kiến thức rộng và một chuyên môn sâu. Ý tưởng mới và sự chăm chỉ đóng vai trò quyết định. Hợp tác hiệu quả với đồng nghiệp, bạn bè cũng rất quan trọng.

Theo cảm nhận của anh, điều gì đáng lo ngại nhất cho thế hệ trẻ hiện giờ?

Chông chênh, đôi khi nhầm lẫn giữa các thang giá trị. Sống chậm và sống vội cùng một lúc. Thích a dua, theo đuổi những thứ phù phiếm. Đến khi ra trường vẫn chưa định hình nổi một tính cách, một khuôn mặt. Rất đáng buồn và chẳng hay ho gì khi nói ra điều đó!

Anh làm gì vào thời gian rảnh rỗi?

Thăm bảo tàng, tụ tập bạn bè, uống trà Việt, đọc sách, chơi với con… Nếu có thời gian dài hơn thì đi du lịch và thăm bạn ở những thành phố khác.

Anh có dự định gì trong tương lai gần?

Biên dịch các khóa học ra tiếng Việt và viết bài, tài liệu về một số chủ đề mà tôi yêu thích. Làm một số việc mà tôi cho rằng có ích cho Việt Nam.

Và có ý định anh sẽ về Việt Nam không?

Những việc tôi làm sẽ dẫn tôi trở lại Việt Nam. Khi tôi thấy có công việc phù hợp, có thể phát huy đuợc khả năng của mình. Cũng có thể, tôi sẽ trở về khi cảm thấy đã đến lúc phải trở về, vì như đã nói ngay từ đầu, tôi là một người thuần Việt, nên dù đi đâu cũng vẫn hướng về Việt Nam.

Cảm ơn anh!

LÊ NGỌC SƠN (Thực hiện)

TS Giáp Văn Dương
Khoa Hóa học, Đại học Liverpool.
Sinh năm 1976 tại Bắc Giang.
Tốt nghiệp kỹ sư ngành Hóa dầu Đại học Bách khoa Hà Nội năm 1999, tốt nghiệp Thạc sĩ ngành Công nghệ Hóa học ĐH Quốc gia Chonbuk (Hàn Quốc) năm 2002, tốt nghiệp Tiến sĩ ngành Vật lý kỹ thuật ĐH Công nghệ Vienna (Áo) năm 2006. Hiện làm việc tại ĐH Liverpool (Anh).



© SVVN Online
Cơ quan chủ quản: Trung ương Đoàn Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí Minh
Số giấy phép: 125/GP-BVHTT, cấp ngày 16/04/2003 và CV cho phép nâng cấp số 26/BC của Cục Báo chí-Bộ VHTT ngày 08/01/2007
Tổng biên tập: Nguyễn Huy Lộc - Tòa soạn: Số 5 Hòa Mã, Hà Nội
® Ghi rõ nguồn "Sinh Viên Việt Nam" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
Các trang ngoài sẽ được mở ra ở cửa sổ mới. Sinh Viên Việt Nam không chịu trách nhiệm nội dung các trang ngoài.


Nguồn: Sinh viên Việt Nam, ngày 26/10/2009: http://www.svvn.vn/vn/news/nhanvat/2753.svvn

Thứ hai, ngày 26 tháng mười năm 2009

Điểm tin 25-26/10/09

Mời cu Lờ làm thủ tướng . Xây dựng luật phải… đúng luật! Họp tổ Quốc hội vì sao 'mất lửa'? Trung Quốc có thêm kênh phát thanh tiếng Việt. Tư duy chiến tranh giữa thời bình. Xã hội dân sự? Một cách nhìn khác về tập đoàn kinh tế.

Một món quà của văn hào Lev Tolstoi: bài hay. Sẽ có bất ngờ trong việc xét kết nạp hội viên Hội Nhà văn? Với một số người, vì việc vào Hội rất vất vả và gần như vô vọng, nên sau khi biết tin mình bị "trượt", đã có người không còn giữ được bình tĩnh. Người làm thơ 'tấn công' Hội Nhà văn. Có một không gian Lê Bá Đảng. Đoàn Chuẩn - “Lá đổ muôn chiều” giữa mùa thu. Ý nghĩa hoa sen trong Phật giáo. Biết rung cảm trước cái đẹp sẽ rất khó làm điều xấu. 'Hồ Gươm sẽ thành đầm lầy nếu không nạo vét' , hic.

"Nhà vua chết rồi, Hoàng đế vạn tuế!" . Thomas Vallely, ông là ai? Nước Mỹ đang giết chết cỗ máy sáng tạo của chính mình? Lập trường đại học: Thủ tướng hay bộ trưởng quyết định? 10 sai lầm cha mẹ hay mắc phải .

"It's Vietnam all over again.", có nhiều số liệu so sánh. New strategies. Vietnam protests China's treatment of fishermen. Fall in Yuan Worries China's Rivals. Loving Capitalism: It's Complicated. A Theory of Globalized Capitalism.


Chủ nhật, ngày 25 tháng mười năm 2009

Điểm tin 12-24/10/09

Yêu cầu Trung Quốc bồi thường thiệt hại ngư dân Việt Nam . Hành trình truy tìm ký ức của một chiến sĩ Hải quân. Việt-Trung tìm cách giải quyết bất đồng: Vầng. Vinashin: tàu đóng mãi không xong. Viết tiếp chuyện đóng tàu ở Vinashin. Bánh mì Sài Gòn, bánh mì Tây. Khám sức khỏe kinh tế Việt từ chỉ số ICOR . Nobel Kinh tế 2009 và những hướng đi mới. Giảm thủ tục tốt hơn ca tụng doanh nhân. Thước đo tham nhũng. Cán bộ nộp lại quà tặng: Năm nay mới thống kê được, vì sắp đến kì đại hội. Phải làm rõ động cơ người đưa tiền : còn động cơ nào khác vào đây nữa.

Ưu tiên cho tái cơ cấu. mật Polichinelle! Tại sao có bí mật Polichinelle ư? Thêm một bí mật khác : vô vàn bí mật khác thì đúng hơn. Sách của Viện trưởng Viện Hán nôm có nguồn gốc bất minh? Băn khoăn từ… “nhân thân tốt”. Trẻ biết cãi mới… ngoan? Thủ tướng yêu cầu xử lý vụ IDS. Bị bạo hành, vợ dìm chồng chết dưới ao : thấy chưa, cẩn thận đó mấy cha. Ý chí Quốc hội . Đại biểu Quốc hội “mất lửa”, do đâu? Hắt hủi nhân tài . Con lai Hàn Quốc. Băn khoăn nơi cuối đất cùng trời.

Hướng đi của đại học . Luật Giáo dục chưa sửa đổi được đến phần gốc. Nhận xét của GS Neal Koblitz về những người nhận xét giáo dục Việt Nam . Tranh luận sau báo cáo của Harvard về GD VN. Đừng nên ngụy biện nữa! Làm thế nào để chặn "rác kiến thức"? SVVN phỏng vấn cựu hiệu truởng ĐH Liverpool. ĐH Phan Thiết: “Chỉ cần 7-8 giáo viên là đủ”! Việt Nam cần đại học đỉnh cao hay “bán lẻ tri thức”?. Đại học mọc như nấm. Mở trường đại học phải 'lót tay' 2 tỷ? hưa Bộ trưởng, có phải Bộ trưởng quy định thế này không?

Người Sài Gòn. Hé lộ những giai thoại lạ lùng về Đoàn Chuẩn - Từ Linh. Phu nhân của thi sĩ Huy Cận và những bức tình thơ . Kết nạp hội viên Hội Nhà Văn - chuyện dài kỳ. Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy: Để đi đến sự thật, cần biết tự hoài nghi, nhưng để hoài nghi, lại cần một sự thật tối thiểu. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện: "Ca trù đích thực giờ chỉ còn trong... băng đĩa" . Tư duy về “những kẻ khác”. Giải Nobel Văn học đang “tự mất mát”? Khó chọn thơ để trao giải thưởng Hội Nhà văn.

Brussels concedes to European Research Council reform. Memory and forgetting in the digital age. Seven questions that keep physicists up at night. Race for the Heavens. Building bigger: nông dân TQ chạy đua xây nhà to.

Thứ hai, ngày 12 tháng mười năm 2009

Điểm tin 06-11/10/09

Trú bão: bị cướp và ăn đòn . Lý Sơn đứng dậy sau bão : đứng dậy, liệu có đi được không. Gói kích cầu thứ hai: “Có vẻ như không cần thiết”: có vẻ!? 'Rủi ro ở Việt Nam'. Nhìn thẳng. Luận đàm về doanh nhân. Sẽ có đề án về doanh nhân Việt Nam. Dừng lại 30 giây! Nguỵ biện của A Vương! Cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước: Nhiệm vụ bất khả thi? Con đường còn xa. Từ giải Nobel ngẫm về kinh tế tri thức. Nghề xưa sách cũ. Điểm nhấn của trái tim Đà Lạt .

Làn sóng dịch giả mới có làm nên chuyện? Đi tìm ẩn ngữ thơ Hoàng Cầm . Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ: Cuộc đời thật mà như huyền thoại. Trần Dần & Tố Hữu . Hồng Thanh Quang - thành thật trong mỗi gương mặt . Nobel Văn học 2009 – Người suốt đời mắc nợ. Vì đâu "nghệ sĩ giàu"? Trở về cội nguồn minh triết Việt.

Giáo sư Hoàng Tụy: Giáo dục không thể đổi mới vụn vặt. Giáo dục: Xin cho tôi nói thẳng: huhu... giờ nói thẳng cũng phải xin. Bộ trưởng khoa học Iran đạo văn ? Tin này (tiếng Anh) tui đã điểm hơn tuần trước rồi, chắc chắn. Tiến sỹ ơi, bà nói 'lý thuyết' quá! Họa sĩ Lê Bá Đảng: Vẽ không theo trường phái nào, làm tranh không giống ai , Họa sĩ Lê Bá Đảng sống giữa Paris vẽ về VN . Khe khẽ đông về. Hà Nội phố, Hà Nội quê. Mê hoặc phố cổ!

A taste of Vietnam, locally. The Great Recession: The numbers tell the story. Japan PM calls on China to settle disputes. China to defend claim to disputed Spratlys. Zen master decries Vietnam's treatment of monks. 'Scary' climate message from past . Huge 'ghost' ring discovered around Saturn. Compatibilism.

Thứ năm, ngày 08 tháng mười năm 2009

Bảy điểm ba môn

Giáp Văn Dương

Ước mơ và khao khát học tập của tuổi trẻ là đáng quí, cần trân trọng. Nhưng lợi dụng ước mơ học tập để kiếm tiền là một điều xấu xa, phản đạo đức, cần phải loại bỏ.

Tiền thày bỏ túi

Thông tin về việc nhiều thí sinh dự thi Đại học năm 2009 được 6-7 điểm cho 3 môn nhưng lại có đến 20 trường Đại học, Cao đằng và Các chương trình liên kết với nước ngoài mời học làm cho bất cứ ai quan tâm đến giáo dục Đại học của Việt Nam cũng phải suy nghĩ.

Đọc “chiến lược kinh doanh” của các trường này mới thấy việc các Cơ sở Giáo dục này đang tìm mọi cách lôi kéo thí sinh có điểm thi rất thấp vào học là thực sự vì tiền. Họ đang “kinh doanh học trò” một cách triệt để, kiểu “sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi”.

Mức điểm tuyển dụng của các trường này thấp hơn mức điểm sàn của Bộ Giáo dục và Đào tạo rất nhiều (13-14 điểm), chứng tỏ họ đã bất chấp những qui định mang tính pháp luật để kiếm tiền. Thử hỏi họ sẽ dạy sinh viên của mình sống và làm việc thế nào khi bản thân họ hành xử như vậy?

Hoài nghi chất lượng

Chất lượng đào tạo Đại học của Việt Nam còn rất kém, thể hiện ở nhiều mặt, nhiều chỉ số mà báo chí đã nói đến rất nhiều. Những cử nhân, kĩ sư mới ra trường phần lớn không đáp ứng được yêu cầu của thị trường lao động và phải đào tạo lại. Một minh chứng là công ty Intel, được cấp phép hoạt động năm 2006, có nhu cầu tuyển dụng 3000 kĩ sư và kĩ thuật viên đến năm 2010, nhưng đến giữa năm 2008 cũng mới chỉ tuyển được 40 người đáp ứng được yêu cầu. Nay với các cơ sở đào tạo nói trên, với chất lượng đầu vào thấp như vậy, cộng với chất lượng yếu kém về cơ sở vật chất, giáo trình và đội ngũ giảng viên, có thể hình dung các cử nhân, kĩ sư ra lò từ các cơ sở này sẽ có chất lượng rất thấp, chắc chắn sẽ không đáp ứng được yêu cầu của thị trường lao động, và hầu như không thể cạnh tranh với những người tốt nghiệp ở các trường công lập.

Tuy nhiên, cần lưu ý một điểm là tình trạng tuyển dụng cán bộ vào các cơ quan nhà nước còn nhiều bất cập, trọng bằng cấp và đầy rẫy tiêu cực. Khi đó sẽ rất dễ xảy ra tình trạng “hàng xẩu đuổi hàng tốt” nếu những người này bằng cách nào đó kiếm được một chân công chức. Điều này không chỉ bất lợi cho những người có năng lực, mà còn làm suy yếu và bóp méo toàn bộ khối hành chính, sự nghiệp và các cơ quan công quyền.

Được gì, mất gì?

Khi học các trường này, điều mất đầu tiên là tiền bạc. Thường chi phí học tập ở các cơ sở này rất lớn. Nhưng chất lượng thì không tương xứng. Nên dù có mảnh bằng trong tay, người học cũng khó có cơ hội xin tìm việc làm, nhất là trong bối cảnh cạnh tranh đang rất gay gắt.

Điều đáng buồn là các trường này thường nhắm đến các thí sinh ở tỉnh lẻ hoặc vùng sâu vùng xa, nơi thiếu thông tin về chất lượng đào tạo của trường và tâm lý trọng bằng cấp vẫn đè nặng. Ở những vùng đó, kinh tế còn nhiều khó khăn. Một người đi học sẽ là gánh nặng cho cả gia đình trong suốt một thời gian dài. Việc lôi kéo con em của các gia đình này vào học với một tương lai mù mờ và đặt một gánh nặng tài chính lên vai cha mẹ họ là một điều đáng phê phán.

Tuy nhiên, cái mất lớn nhất khi theo học những chương trình này là mất thời gian và tuổi trẻ. Nhưng không phải người học nào cũng ý thức được điều này. Thời gian và tuổi trẻ là vốn quí và nguồn lực quan trọng bậc nhất của mỗi người. Nhưng thời gian và tuổi trẻ có giới hạn. Nên việc hoang phí bốn năm vào học những chương trình kém chất lượng như vậy là một sự hoang phí thời gian và tuổi trẻ ghê gớm của mỗi người, rộng ra là hoang phí thời gian và tuổi trẻ của toàn xã hội.

Khi còn ở Áo, chúng tôi đã từng so sánh việc học nghề rồi đi làm và theo học đến bậc tiến sĩ. Ở đây, học sinh được phân luồng từ cấp II theo hai hướng: học nghề và học lên đại học. Hết cấp II, khoảng 14 tuổi, những học sinh theo hướng học nghề sẽ vào học các trường dạy nghề thêm hai năm và đi làm vào năm 16 tuổi. Trong khi những học sinh muốn có bằng tiến sĩ phải học cấp III đến năm 18 tuổi, và học thêm liên tục một mạch 8 năm liền qua ba bậc Đại học, Cao học và Tiến sĩ, với giả thiết mọi việc học tập và nghiên cứu đều thuận lợi, mới nhận được bằng Tiến sĩ vào năm 26 tuổi, nhưng thông thường là 28-30 tuổi hoặc cao hơn. So với người theo hướng học nghề và đi làm từ năm 16 tuổi thì họ chậm hơn 10-15 năm làm việc. Đó là khoảng thời gian và tuổi trẻ khổng lồ của mỗi người và của cả xã hội. Nếu so sánh về bậc lương và các chế độ ưu tiên xã hội như bảo hiểm, hưu trí thì người đi làm trước 10-15 năm thường chiếm ưu thế so với người mới có bằng Tiến sĩ. Vì thế, sau khi cân nhắc, phần đông học sinh ở đây chọn con đường học nghề để đi làm chứ không phải là vào đại học.

Cũng tương tự như vậy, ở Anh, khi học xong cấp II ở độ tuổi 16, học sinh thường có một quyết định quan trọng là học tiếp lên đại học hay học nghề và đi làm. Muốn học đại học, chỉ cần có 3 chứng chỉ dự bị đại học của ba môn nào đó, học thêm mất 1-2 năm, là có thể ghi danh vào các trường để học. Nhưng việc học đại học hay không được thí sinh cân nhắc rất kĩ càng, xem có phù hợp với mình, có đáng để đầu tư thời gian và tiền bạc hay không. Cho nên, dù các trường đại học tuyển sinh theo kiểu “đánh trống ghi tên”, nhưng chỉ có 1/3 số người ở độ tuổi 18 vào học đại học, 2/3 còn lại đi học nghề và đi làm ngay sau khi tốt nghiệp cấp II.

Như thế đủ thấy, học đại học không phải là lựa chọn duy nhất, bằng bất kì giá nào. Quyết định học đại học hay không phải được học sinh và các bậc phụ huynh cân nhắc kĩ dựa trên năng lực và lợi ích của khoản đầu tư, gồm tiền bạc, thời gian và tuổi trẻ của chính người học.

---

Bài nài đã trích đăng trên Sinh viên Việt Nam ngày 4/10/2009.